Không còn mùa đông nữa, xuân cũng đã đi qua. Hạ sang phủ nắng
kín con đường ta qua, lãng đãng kiếm tìm trong màu nắng chói
chang... ko còn thấy Salem....Yêu Salem từ bao giờ ko còn
nhớ, hình như bắt đầu từ 1 ngày nào đó rất xa, ta vô tình bắt
gặp ai đó treo nhành Salem tím trên khung cửa sổ sắt chóc sơn
cũ kĩ, loang lổ màu hoen gỉ, đủ tím biếc 1 buổi chiều đông
xào xạc lá khô rơi nơi xóm trọ sập xệ, vắng tanh, ta một mình
ngồi tựa bên thềm cửa, lơ đễnh...
Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013
Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013
Có lẽ cần phải tự đá mình một cái thật đau để tiếp tục đứng dậy và bước tiếp, từng bước một...
Vy Vy
Tin nổi không? Tôi - một đứa hay cười và thích đi lung tung, luôn tự kiếm ra niềm vui cho mình dù có bị quăng lăn lốc, cũng đã có lúc muốn bị tung cái ầm, bị cái gì đó rơi trúng đầu cái ầm hoặc tự nhiên lăn đùng ra mà... chết. Chỉ là cách nào đó để biến mất và để thoát khỏi tình trạng ảm đạm không có chút ánh sáng này.
Đã gần nửa năm kể từ khi...
Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013
Đi tìm
Con tìm về bên giấc ngủ xưa
Có tiếng mẹ vỗ về bên cạnh
Nắng gắt lắm còn mưa thì giá lạnh
Mẹ vẫn ngồi bên chiếc võng đong đưa.
Con tìm về trên bãi biển xưa
Có ảnh mẹ cùng con bên bờ cát
Mắt mẹ cười long lanh như sóng hát
Bao năm rồi mà như mới vừa đây.
Con tìm về bên những đồi cây
Đi nhặt lá dương...
Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012
Cho Em về đường phố không AnhNắng miên du chảy ngược chiều nỗi nhớChẳng bao giờ nói được điều dang dởMắt lá đỏ hoe cháy khát trên cành…
… Cho Em về đường phố của riêng EmKhông có Anh - như ngày xưa vẫn thếNơi nắng bình yên và miên du như thểÔm vừa một vòng tay…Cho Em về phố vắng heo mayBước thật khẽ sợ yêu thương tỉnh giấcEm sợ “yêu Anh” là một điều có thựcNắng treo tình nhẹ hẫng trên vai…Cho Em về phố của hư phaiPhố không Anh - không mùa - và không nắngPhố chỉ có Em - một mình yên lặngNghe nỗi buồn trôi tuột khỏi tay…Cho Em về với những sợi...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)